“Mỗi
năm hoa đào nở Lại
thấy
ông đồ
già Bày mực
tàu giấy đỏ
Bên phố
đông người
qua.
Người Việt từ xưa có
truyền
thống
thờ chữ, rước
chữ,
chơi
chữ,
xin chữ.
Trong đó, thờ chữ và
rước
chữ là
đối với
những
chữ của tầng
lớp
quý tộc,
vua chúa. Còn dân gian thì chơi chữ và
xin chữ nơi các ông đồ
vào những
dịp lễ tết
trong cộng
đồng.
Không chỉ vậy,
người
Việt đặc
biệt
nâng niu và trân trọng chữ
khi từ
bao đời
nay, những
tấm
hoành phi, câu đối
trong những
khu vực
đình chùa, miếu mạo
hay trong mỗi
gia đình vẫn được sử dụng và
luôn được đặt ở những
nơi
trang trọng
và linh thiêng nhất.
Như vậy để thấy,
vai trò của
ông đồ là
hết sức
to lớn
khi ông đồ vừa dạy
chữ
thánh hiền vừa
truyền
trao nghệ
thuật
thư pháp – một
hình thức
văn hoá xem trọng
chữ
nghĩa của
thánh hiền.
Xin chữ ngày tết,
không phải
là một
việc đơn
giản
như chúng
ta thường
nghĩ mà đó là điều
thiêng liêng, một
việc
quan trọng
của
gia đình. Ông đồ
ngày xưa rất được
trọng
vọng,
những
nhà có tiền
thì mời
thầy về tận
nhà để dạy
chữ
cho con cái, những
nhà bình thường
thì gửi
con đến
nhà thầy,thầy
giỏi học
sinh khắp nơi kéo đến học,
ngày lễ
ngày tết
phải
sang tết
thầy,
dân gian có câu: mùng một tết
cha, mùng hai tết mẹ,
mùng ba tết
thầy.
Chữ xin cũng
tùy theo nguyện vọng
của
người
xin chữ,
trong năm mới
người
ta cầu
mong điều
gì nhất
thì người
ta xin, người cầu
tài lộc
thì xin chữ
tài chữ lộc,
người cầu
con cái xin chữ
phúc, người cầu sức
khỏe sống
lâu xin chữ thọ…
Có những
ông đồ
thì lại đến
các chợ,
hoặc nơi đông
người
qua lại,
bày giấy mực
ra để
bán chữ,
có thể
nói chỗ ông
đồ ngồi
là chỗ mọi
người
xúm vào đông nhất.
Những
ông đồ chữ đẹp được mọi
người
chú ý rất
nhiều,
mỗi
chữ
cũng chẳng
đáng bao nhiêu tiền,
nên ai cũng muốn
mua cho mình một
vài chữ, sắc đỏ của
giấy,
mùi thơm của mực
cũng làm cho ngày tết thêm màu
sắc
và hương
vị.
Ngoài cầu
may mắn,
người
ta còn muốn
xin cái đức độ,
tài năng của
ông đồ, lấy
chữ để
răn mình.



